SỰ TRỐNG KHÔNG NỘI TÂM - Krishnamurti - Krishnamurti

Cô đang đội trên đầu một chiếc giỏ lớn, vịn nó bằng một tay; chiếc giỏ ắt hẳn là khá nặng, nhưng nhịp bước của cô không bị thay đổi vì sức nặng. Cô ở tư thế thăng bằng thật đẹp, dáng đi của cô thì uyển chuyển và nhịp nhàng. Trên cánh tay cô là những vòng kim loại lớn tạo ra tiếng leng keng nho nhỏ, và dưới chân là đôi dép cũ, sờn. Áo choàng sari của cô thì rách và bẩn vì đã cũ. Thường thì cô có nhiều người đi chung, cả nhóm đều có đội giỏ, nhưng buổi sáng này, trên con đường gập ghềnh cô ta chỉ có một mình. Mặt trời vẫn chưa quá nóng, và cao vút trên bầu trời xanh vài con kên kên lượn những vòng rộng mà không cần vỗ cánh. Dòng sông yên lặng chảy qua bên vệ đường.

 

 

 

Đó là một buổi sáng rất yên bình và người đàn bà đơn độc với chiếc giỏ lớn trên đầu dường như là điểm tập trung của vẻ đẹp và duyên dáng; mọi vật dường như đang trụ vào cô ta và chấp nhận cô như thể là thành phần của tự thể chúng. Cô ta không phải là một thực thể riêng biệt tách rời, nhưng là một thành phần của bạn và tôi, và của cây me nọ. Cô không đang bước đi phía trước tôi, nhưng chính là tôi đang bước đi với chiếc giỏ đó trên đầu mình. Đó không phải là một ảo tưởng, một điều được suy tưởng ra, một ước ao, một sự đồng hóa được tập luyện, vốn là một điều xấu xí quá đổi, nhưng là một kinh nghiệm tự nhiên và tức thời. Khoảng cách vài bước giữa chúng tôi đã biến mất, thời gian, ký ức và khoảng rộng mà tư tưởng sản sanh, đã hoàn toàn biến mất. Chỉ có người đàn bà đó, không có tôi đang nhìn cô ta. Và đường còn xa mới đến thành phố nơi mà cô ta sẽ bán những đồ trong giỏ. Về chiều cô sẽ trở về theo con đường đó và băng qua cây cầu tre trên đường về làng, chỉ xuất hiện lại vào buổi sáng hôm sau với chiếc giỏ đầy.

Anh ta là người rất nghiêm nghị và đã qua thời tuổi trẻ, nhưng anh có một nụ cười thoải mái và sức khỏe tốt. Ngồi tréo chân kiết già trên nền nhà, anh giải thích bằng tiếng Anh hơi ngập ngừng, và anh hơi thẹn về việc đó, rằng anh đã học đại học và đã lấy bằng M.A, nhưng anh đã không nói tiếng Anh rất nhiều năm đến độ anh gần như quên hết. Anh đã đọc nhiều văn học tiếng Phạn, và lời nói tiếng Phạn thường có trên môi của anh. Anh đã đến, anh nói, để hỏi nhiều câu về sự trống rỗng bên trong, sự trống rỗng của tâm thức. Rồi anh bắt đầu tụng kinh bằng tiếng Phạn, và căn phòng tức thời được lấp đầy với một âm vang sâu thẳm, trong trẻo và thấm nhập. Anh tiếp tục tụng một lúc, và nghe thật là thích thú. Gương mặt anh chiếu sáng với ý nghĩa mà anh đưa vào mỗi chữ và với tình yêu mà anh cảm nhận đối với những gì mà ngôn từ hàm chứa. Anh không có chút gì vờ vĩnh khéo xảo nào cả, và cũng không quá làm điệu trang trọng màu mè.

“Tôi rất vui được tụng những bài kệ này trước sự hiện diện của ông. Đối với tôi, chúng có ý nghĩa và vẻ đẹp tuyệt vời; tôi đã tham thiền về chúng nhiều năm, và chúng đối với tôi là một nguồn hướng dẫn và sức mạnh. Tôi đã tự tập luyện mình không cho dễ dàng bị cảm xúc, nhưng những bài kệ này đã làm tôi rơi lệ. Chính những âm thanh của những lời với ý nghĩa phong phú của chúng tràn ngập tim tôi và khi ấy cuộc sống không còn là một nỗi nhọc nhằn và khổ sở nữa. Giống như tất cả người khác, tôi đã nếm mùi đau khổ; đã có sự chết và có nỗi đớn đau của cuộc sống. Tôi có một người vợ đã chết trước khi tôi từ bỏ những tiện nghi ấm cúng của căn nhà cha tôi, và bây giờ tôi biết được ý nghĩa của sự thanh bần tự nguyện. Tôi đang nói với ông điều này chỉ là một cách thức giải thích mà thôi.T