Xem Mục Lục

  KINH ĐẠI BÁT NHÃ BA LA MẬT ĐA - Hán dịch: Pháp Sư Huyền Trang - Việt dịch: Hòa Thượng Trí Nghiêm
(Ấn hành năm 1999 - 24 Tập - 600 Quyển )

 Quyển Thứ 546 Hội thứ tư Phẩm Tổng Trì thứ 10-2 Hội thứ tư Phẩm Việc Ma thứ 11-1

Kinh Đại Bát Nhã Ba La Mật Đa - Tập 22

Quyển Thứ 546
Hội thứ tư Phẩm Tổng Trì thứ 10-2
 

Hòa Thượng Thích Trí Nghiêm

Bấy giờ, cụ thọ Thiện Hiện bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Hiếm có. Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác khen phân biệt nói việc Bồ tát.

Phật bảo: Thiện Hiện! Như vậy, như vậy. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát Ma ha tát muốn lợi vui nhiều chúng sanh vậy, thương xót thế gian cả chúng sanh vậy, thương mến người trời khiến được việc nghĩa lớn lợi vui, nên cầu chứng Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề, vì các hữu tình thuyết pháp vô thượng.

Bấy giờ, Thiện Hiện lại thưa Phật rằng: Các Bồ tát Ma ha tát trọn nên vô biên nhóm công đức lớn, vì muốn nhiêu ích các hữu tình nên hành Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm. Bồ tát Ma ha tát làm sao tu hành Bát nhã Ba la mật đa mau được viên mãn?

Phật bảo: Thiện Hiện! Nếu Bồ tát Ma ha tát khi hành Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, chẳng thấy sắc thêm mà hành Bát nhã Ba la mật đa, chẳng thấy thọ tưởng hành thức thêm mà hành Bát nhã Ba la mật đa. Chẳng thấy sắc giảm mà hành Bát nhã Ba la mật đa, chẳng thấy thọ tưởng hành thức giảm mà hành Bát nhã Ba la mật đa. Chẳng thấy là pháp mà hành Bát nhã Ba la mật đa, chẳng thấy phi pháp mà hành Bát nhã Ba la mật đa. Bồ tát Ma ha tát này tu hành Bát nhã Ba la mật đa mau được viên mãn.

Cụ thọ Thiện Hiện lại thưa Phật rằng: Như Lai đã nói chẳng thể nghĩ bàn?

Phật bảo: Thiện Hiện! Như vậy, như vậy. Sắc chẳng thể nghĩ bàn, nên Như Lai đã nói chẳng thể nghĩ bàn. Thọ tưởng hành thức chẳng thể nghĩ bàn, nên Như Lai đã nói chẳng thể nghĩ bàn.

Nếu Bồ tát Ma ha tát hành Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, mặc dù như thật biết sắc chẳng thể nghĩ bàn mà chẳng khởi tưởng chẳng thể nghĩ bàn, tu hành Bát nhã Ba la mật đa. Mặc dù như thật biết thọ tưởng hành thức chẳng thể nghĩ bàn mà chẳng khởi tưởng chẳng thể nghĩ bàn, tu hành Bát nhã Ba la mật đa. Bồ tát Ma ha tát tu hành Bát nhã Ba la mật đa mau được viên mãn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bát nhã Ba la mật đa nghĩa thú sâu thẳm như thế ai tin hiểu được?

Bấy giờ, Phật bảo: Xá Lợi Tử! Nếu Bồ tát Ma ha tát tu lâu đại hạnh đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm năng sanh tin hiểu được.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại thưa Phật rằng: Ngang đâu nên biết Bồ tát Ma ha tát ấy tu lâu đại hạnh mà được danh hiệu tu lâu đại hạnh?

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Nếu Bồ tát Ma ha tát khi hành Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm chẳng phân biệt Như Lai mười lực, chẳng phân biệt bốn vô sở úy, chẳng phân biệt mười tám pháp Phật bất cộng, chẳng phân biệt nhất thiết trí, chẳng phân biệt nhất thiết tướng trí. Sở dĩ vì sao? Như Lai mười lực, bốn vô sở úy, mười tám pháp Phật bất cộng, nhất thiết trí, nhất thiết tướng trí đều chẳng thể nghĩ bàn. Tất cả pháp cũng chẳng thể nghĩ bàn.

Xá Lợi Tử! Ngang đây nên biết Bồ tát Ma ha tát này tu lâu đại hạnh, mới được danh hiệu Tu Lâu Đại Hạnh.

Cụ thọ Thiện Hiện bèn thưa Phật rằng: Bát nhã Ba la mật đa như thế rất là sâu thẳm. Bát nhã Ba la mật đa như thế là đống báu lớn. Bát nhã Ba la mật đa như thế là nhóm thanh tịnh, như thái hư không cực thanh tịnh vậy.

Phật bảo: Thiện Hiện! Như vậy, như vậy.

Bấy giờ, Thiện Hiện lại thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Hiếm có. Bát nhã Ba la mật đa như thế, vì rất sâu thẳm nên nhiều các lưu nạn, mà nay rộng nói lưu nạn chẳng sanh?

Phật bảo: Thiện Hiện! Như vậy, như vậy. Nhờ thần lực Phật nên lưu nạn chẳng khởi. Vì vậy, ccác thiện nam tử thảy Đại thừa đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, nếu muốn biên chép, thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ, vì người diễn nói, nên gấp biên chép cho đến diễn nói. Sở dĩ vì sao? Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm nhiều các lưu nạn, chớ để việc biên chép cho đến diễn nói chẳng được rốt ráo.

Thiện Hiện! Phải biết các thiện nam tử thảy Đại thừa như thế, nếu muốn một tháng cho đến một năm biên chép, thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ, diễn nói Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm được rốt ráo ấy, phải năng siêng tinh tiến, buộc niệm nơi biên chép cho đến diễn nói, lâu chừng nấy thời cho được rốt ráo. Vì cớ sao? Vì Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm Đại Bảo Thần Châu nhiều lưu nạn vậy.

Bấy giờ, Thiện Hiện lại thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Hiếm có. Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm Đại Bảo Thần Châu nhiều các lưu nạn, mà có kẻ biên chép, thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ, vì người diễn nói. Ác ma đối kia muốn làm lưu nạn khiến chẳng biên chép cho đến diễn nói được?

Phật bảo: Thiện Hiện! Ác ma đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm đây, mặc dù thường rình tìm muốn làm lưu nạn, khiến chẳng biên chép cho đến diễn nói được. Nhưng kia vô lực khá lưu nạn được, khiến Bồ tát ấy sở tác chẳng thành.

Bấy giờ, Xá Lợi Tử liền thưa Phật rằng: Là thần lực ai khiến ác ma kia chẳng thể lưu nạn các Bồ tát ấy việc biên chép thảy?

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Là thần lực Phật khiến ác ma kia chẳng thể lưu nạn các Bồ tát ấy việc biên chép thảy.

Lại nữa, Xá Lợi Tử! Cũng là thần lực chư Phật mười phương tất cả thế giới khiến ác ma kia chẳng thể lưu nạn các Bồ tát ấy việc biên chép thảy.

Lại Xá Lợi Tử! Tất cả Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác đều chung hộ niệm các Bồ tát hành Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, nên khiến ác ma kia chẳng thể lưu nạn. Vì cớ sao?

Xá Lợi Tử! Chư Phật Thế Tôn đều chung hộ niệm chúng các Bồ tát sở tác nghiệp lành, hành Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, khiến ác ma kia chẳng thể lưu nạn.

Lại Xá Lợi Tử! Nếu các Bồ tát đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, lẽ vậy phải được mười phương tất cả thế giới tất cả Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác hiện đang thuyết pháp hộ niệm cho vậy. Nếu được nhờ chư Phật hộ niệm cho, lẽ vậy ác ma chẳng thể lưu nạn.

Lại, Xá Lợi Tử! Nếu có các thiện nam tử tịnh tín đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, nên khởi nghĩ này: “Ta nay biên chép cho đến diễn nói Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, đều là thần lực chư Phật Thế Tôn mười phương tất cả thế giới hộ niệm”.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại thưa Phật rằng: Nếu các thiện nam tử Bồ tát thừa đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, đều là thần lực chư Phật Thế Tôn mười phương từ bi hộ niệm, khiến kia ra làm nghiệp lành thù thắng, ác ma giòng họ chẳng thể lưu nạn?

Bấy giờ, Phật bảo: Xá Lợi Tử! Như vậy, như vậy. Như ngươi đã nói.

Xá Lợi Tử lại thưa Phật rằng: Nếu các thiện nam tử Bồ tát thừa đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, chư Phật Thế Tôn mười phương thế giới đều chung nhận biết, vui mừng hộ niệm. Chư Phật Thế Tôn mười phương thế giới hằng đem Phật nhãn đều chung xem thấy, từ bi hộ niệm khiến kia sở tu không chẳng trọn nên?

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử! Như vậy, như vậy. Như ngươi đã nói. Nếu các thiện nam tử Bồ tát thừa đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, hằng được chư Phật Thế Tôn mười phương tất cả thế giới dùng Phật nhãn đều xem thấy nhận biết hộ niệm, khiến các ác ma chẳng thể làm rối não, ra làm nghiệp lành đều mau trọn nên.

Lại, Xá Lợi Tử! Các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa nếu năng đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm đây, biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói; phải biết đã gần Vô thượng Bồ đề, các ác ma oán chẳng làm lưu nạn được.

Lại, Xá Lợi Tử! Các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa nếu năng biên chép Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, các thứ trang nghiêm, thọ trì đọc tụng, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, thường được Phật nhãn Như Lai xem thấy nhận biết hộ niệm. Nhờ nhân duyên đây, định sẽ nhận được của lớn lợi lớn, quả lớn báo lớn cho đến sẽ được bậc Bất thối chuyển, thường chẳng xa lìa chư Phật Bồ tát, hằng nghe Chánh pháp, chẳng đọa ác thú, sanh trong trời người hưởng các vui mầu nhiệm. Vì cớ sao?

Xá Lợi Tử! Vì Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm khiến các hữu tình như thật thông suốt thắng nghĩa các pháp, đời nay đời sau năng dẫn phát các việc lợi vui vậy.

Lại nữa, Xá Lợi Tử! Kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, sau Ta Niết bàn đến phương Đông nam dần được hưng thịnh. Vì phương kia có nhiều các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa năng đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, hết lòng tin muốn biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen.

Kinh điển như thế, sau Ta Niết bàn đến phương Đông nam chuyển đến phương Nam dần được hưng thịnh. Vì phương kia có nhiều các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa năng đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế, hết lòng tin muốn biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen.

Kinh điển như thế sau Ta Niết bàn, lại từ phương Nam đến phương Tây Nam dần được hưng thịnh. Vì phương kia có nhiều các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa năng đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế hết lòng tin muốn, biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen.

Kinh điển như thế sau Ta Niết bàn, từ phương Tây nam đến phương Tây bắc dần được hưng thịnh. Vì phương kia có nhiều các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa năng đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế, hết lòng tin muốn biên chép, thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen.

Kinh điển như thế sau Ta Niết bàn, từ phương Tây bắc chuyển đến phương Bắc dần được hưng thịnh. Vì phương kia có nhiều các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa năng đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế, hết lòng tin muốn biên chép, thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen.

Kinh điển như thế sau Ta Niết bàn, lại từ phương Bắc đến phương Đông bắc dần được hưng thịnh. Vì phương kia có nhiều các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa năng đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế, hết lòng tin muốn biên chép, thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen.

Lại Xá Lợi Tử! Ta Niết bàn rồi, phần sau của thời sau, năm trăm năm sau, kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm ở phương Đông bắc làm Phật sự lớn. Vì cớ sao?

Xá Lợi Tử! Kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm được tất cả Như Lai chung cùng tôn trọng, được tất cả Như Lai chung cùng hộ niệm, khiến ở phương kia lâu dài chẳng dứt.

Lại Xá Lợi Tử! Chẳng phải pháp Phật sở đắc Chánh pháp vô thượng Tỳ nại da có tướng diệt mất. Pháp chư Phật sở đắc Chánh pháp vô thượng Tỳ nại da tức là kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa.

Lại Xá Lợi Tử! Phương Đông bắc kia, các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa có khả năng đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm đây hết lòng tin muốn biên chép thọ trì đọc tụng tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen. Chư Phật chúng ta thường dùng Phật nhãn xem thấy hộ niệm, khiến không tổn não, hiện nay đời sau thân tâm an vui.

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm, Phật Niết bàn rồi, phần sau thời sau năm trăm năm sau, ở phương Đông bắc rộng lưu khắp ư?

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Như vậy, như vậy. Xá Lợi Tử! Ta Niết bàn rồi, phần sau thời sau năm trăm năm sau, phương Đông bắc kia các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa nếu được nghe kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm đây, hết lòng tin muốn biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen. Phải biết người kia phát lâu tâm Vô thượng Chánh đẳng giác, tu lâu hạnh Bồ tát Ma ha tát, cúng dường nhiều Phật, thờ nhiều bạn lành, lâu nhiều tu tập thân giới tâm huệ, trồng nhiều căn lành đều đã thành thục. Do phước lực đây được nghe kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế hết lòng tin muốn. Lại năng biên chép thọ trì đọc tụng tinh siêng tu học, suy nghĩ đúng lý, rộng vì hữu tình khai chỉ phân biệt.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại thưa Phật rằng: Phật Niết bàn rồi, phần sau thời sau năm trăm năm sau, khi Pháp muốn diệt, ở phương Đông bắc sẽ có bấy nhiêu các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa được nghe kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế hết lòng tin muốn, lại năng biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ, vì người diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ta Niết bàn rồi, phần sau thời sau năm trăm năm sau, khi Pháp muốn diệt, ở phương Đông bắc tuy có vô lượng các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa , mà ít kẻ được nghe kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm hết lòng tin muốn, lại năng biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ, vì người diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen.

Lại Xá Lợi Tử! Các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa nghe thuyết kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế, tâm chẳng chìm đắm, chẳng kinh chẳng sợ, rất sanh tin muốn biên chép thọ trì đọc tụng, tu tập suy nghĩ diễn nói, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen. Phải biết người này đã từng gần gũi cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen vô lượng Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác và các Bồ tát, thỉnh hỏi nghĩa thú sâu thẳm Bát nhã Ba la mật đa.

Xá Lợi Tử! Các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa này chẳng lâu định sẽ được viên mãn đạo Bồ tát Ma ha tát, vì được tất cả Như Lai hộ niệm vậy, được vô lượng bạn lành thu nhận vậy, được căn lành thù thắng nắm giữ vậy, vì muốn nhiêu ích nhiều chúng sanh nên mau chứng Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề. Vì cớ sao?

Xá Lợi Tử! Ta thường vì các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa kia nói pháp tương ưng Nhất thiết trí. Như Lai quá khứ cũng thường vì kia nói pháp tương ưng Nhất thiết trí. Nhờ nhân duyên này, kia ở đời sau thường được tu tập chánh hành tương ưng Nhất thiết trí trí, mau tới Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề. Cũng năng vì người như ưng nói pháp khiến tới Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề. Ở tất cả thời thân tâm yên định, các ác ma vương và bè lũ chúng hãy chẳng phá hoại tâm cầu tới Vô thượng Chánh đẳng giác được, huống nào các kẻ ưa làm ác hành hủy báng Bát nhã Ba la mật đa, năng trở ngại tâm kia khiến chẳng tinh tiến cầu tới Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề. Sở dĩ vì sao? Vì kia đối Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề mạnh dũng chính siêng rất bền vững vậy.

Lại nữa, Xá Lợi Tử! Các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa nghe thuyết Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế, tâm được rộng lớn thanh tịnh vui mừng, cũng năng an lập vô lượng hữu tình nơi pháp thắng thiện khiến Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề. Vì cớ sao?

Xá Lợi Tử! Các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa này đối trước Ta phát thệ nguyện rộng lớn rằng: “Ta phải an lập vô lượng trăm ngàn các loại hữu tình khiến phát tâm Vô thượng Chánh đẳng giác, tu các hạnh Bồ tát Ma ha tát, chỉ hiện khuyên dẫn khen gắng vui mừng, khiến đối Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề cho đến được nhận ký Bất thối chuyển”. Ta đối kia nguyện rất sanh tùy hỷ. Vì cớ sao?

Xá Lợi Tử! Ta xem người kia sở phát nguyện rộng, tâm lời hợp nhau. Kia ở đời sau định năng an lập được vô lượng trăm ngàn các loại hữu tình khiến phát tâm Vô thượng Chánh đẳng giác, tu các hạnh Bồ tát Ma ha tát, chỉ hiện khuyên dẫn khen gắng vui mừng, khiến đối Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề cho đến được nhận ký Bất thối chuyển.

Các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa này cũng ở trước vô lượng Phật quá khứ phát thệ nguyện rộng lớn rằng: “Ta phải an lập vô lượng trăm ngàn các loại hữu tình khiến phát tâm Vô thượng Chánh đẳng giác, tu các hạnh Bồ tát Ma ha tát, chỉ hiện khuyên dẫn khen gắng vui mừng, khiến đối Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề cho đến được nhận ký Bất thối chuyển. Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác quá khứ cũng đối kia nguyện rất sanh tùy hỷ. Vì cớ sao?

Xá Lợi Tử! Chư Phật quá khứ cũng xem các thiện nam tử trụ Bồ tát thừa như thế sở phát nguyện rộng, tâm lời hợp nhau. Kia ở đời sau định an lập được vô lượng trăm ngàn các loại hữu tình khiến phát tâm Vô thượng Chánh đẳng giác, tu các hạnh Bồ tát Ma ha tát, chỉ hiện khuyên dẫn khen gắng vui mừng, khiến đối Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề cho đến được nhận ký Bất thối chuyển.

Các thiện nam tử Bồ tát thừa này tin hiểu rộng lớn, tu hạnh rộng lớn, nguyện sanh cõi nước chư Phật phương khác hiện có Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác tuyên nói Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế là hội Vô thượng pháp xứ. Kia nghe Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm Pháp vô thượng như thế rồi, lại năng an lập được vô lượng trăm ngàn các loại hữu tình trong cõi Phật kia khiến phát tâm Vô thượng Chánh đẳng giác, tu các hạnh Bồ tát Ma ha tát, chỉ hiện khuyên dẫn khen gắng vui mừng, khiến đối Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề được Bất thối chuyển.

Khi ấy, Xá Lợi Tử liền thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Hiếm có! Phật đối các pháp sở hữu quá khứ, vị lai, hiện tại không chẳng chứng biết, không chẳng giác rõ. Đối các hữu tình tâm hành sai khác không chẳng chứng biết, không chẳng giác rõ. Đối Phật, Bồ tát, Thanh văn và cõi Phật thảy ba đời không chẳng chứng biết, không chẳng giác rõ. Bạch Thế Tôn! Nếu Bồ tát Ma ha tát năng đối Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm như thế, chăm lòng lóng nghe, thọ trì đọc tụng, tinh siêng tu học, suy nghĩ đúng lý, biên chép giải nói, rộng cho lưu khắp. Bồ tát Ma ha tát này ở đời sau nếu đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa mạnh dũng tinh siêng thường cầu chẳng dứt, kia đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa có thời được, thời chẳng được chăng?

Bấy giờ, Phật bảo: Xá Lợi Tử! Như vậy, như vậy. Phật đối tất cả không gì chẳng chứng biết, không gì chẳng giác rõ. Bồ tát Ma ha tát ấy thường đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa mạnh dũng tinh siêng mừng cầu chẳng dứt, tất cả thời được, không thời chẳng được.

Vì cớ sao? Xá Lợi Tử! Bồ tát Ma ha tát ấy thường đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa mừng cầu chẳng dứt, chư Phật Bồ tát thường hộ niệm vậy.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại thưa Phật rằng: Bồ tát Ma ha tát này vì chỉ đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm đây mạnh dũng tinh siêng, mừng cầu chẳng dứt, tất cả thời được, không thời chẳng được, hay đối kinh khác cũng năng thường được?

Bấy giờ, Phật bảo: Xá Lợi Tử! Nếu Bồ tát Ma ha tát thường đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa mạnh dũng tin cầu chẳng đoái thân mạng, có thời chẳng được các kinh điển khác, không có lẽ ấy. Vì cớ sao?

Xá Lợi Tử! Bồ tát Ma ha tát ấy vì cầu Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề, chỉ hiện khuyên dẫn khen gắng vui mừng các loại hữu tình khiến đối kinh điển tương ưng Bát nhã Ba la mật đa và kinh điển khác, thọ trì đọc tụng, suy nghĩ tu học. Do căn lành đây tùy sanh chỗ nào lẽ phải thường được kinh tương ưng “Không” Bát nhã Ba la mật đa sâu thẳm và kinh điển khác thọ trì đọc tụng.

 

Hội thứ tư Phẩm Việc Ma thứ 11-1

(Phẩm này trang nhà tạm lấy dữ liệu từ ấn bản 2003)

Khi ấy, Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Ngài nói các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, khi tu công đức hay gặp nhiều việc trở ngại. Những gì gọi là các việc trở ngại?

Phật dạy:

- Này Thiện Hiện! Việc trở ngại đó là các việc ma.

Cụ thọ Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Thế nào gọi là việc ma của Bồ-tát?

Phật dạy:

- Này Thiện Hiện! Đại Bồ-tát nào khi muốn giảng nói Bát-nhã ba-la-mật-đa, có lúc nói pháp chính yếu, có biện tài mà lâu mới phát sanh, hoặc nói pháp chính yếu có biện tài vội vàng phát khởi, hoặc nói pháp chính yếu có biện tài phát sanh quá lượng, hoặc điều muốn nói chưa xong liền ngưng, hoặc nói pháp chính yếu ngôn từ lộn xộn, hoặc nói pháp chính yếu ngôn từ gián đoạn, hoặc khi nói pháp khởi lên những điều không tốt, làm cho những điều muốn nói không được tùy tâm. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Đại Bồ-tát nào khi biên chép kinh Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, ợ ngáp uể oải, cùng nhau cười giỡn, khinh lấn lẫn nhau, thân tâm dao động, rối loạn mất chánh niệm, văn cú lộn xộn, mê mờ về nghĩa lý, chẳng được thấm nhuần pháp vị, sanh tâm nhàm chán, bỏ tắt ngang, tranh cãi chống báng lẫn nhau. Vì những sự kiện này nên biên chép không xong. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Nếu lúc Đại Bồ-tát thọ trì, đọc tụng, tư duy tu tập, nói và nghe kinh Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, hoặc ợ ngáp uể oải, cùng nhau cười giỡn, khinh lấn lẫn nhau, thân tâm dao động, rối loạn mất chánh niệm, văn cú lộn xộn, mê mờ về nghĩa lý, chẳng được thấm nhuần pháp vị, sanh tâm chán bỏ, bỏ tắt ngang, tranh cãi chống báng lẫn nhau. Do những sự kiện này nên việc làm không thành tựu. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Đại Bồ-tát nào khi nghe thuyết kinh Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa mà suy nghĩ thế này: Ta ở trong đây không được thọ ký nên nghe làm gì? Hoặc suy nghĩ: Trong đây chẳng nói tên ta thì nghe làm gì. Hoặc suy nghĩ: Trong đây chẳng nói đến thành ấp, xóm làng, nơi sanh của ta thì nghe làm gì. Vì những lý do này nên tâm chẳng thanh tịnh, tâm không đoái hoài, từ chỗ ngồi chán nản bỏ đi. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Thiện Hiện nên biết! Đại Bồ-tát nào khi nghe thuyết kinh Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, tâm chẳng thanh tịnh, chán bỏ đi, tùy theo tâm chẳng thanh tịnh của vị kia khởi lên chán bỏ kinh này mà bước đi bao nhiêu bước thì giảm bấy nhiêu kiếp số công đức như vậy, và chuốc lấy bấy nhiêu tội ngăn sự giác ngộ. Người đó đã chịu tội rồi, trải qua thời gian cũng như vậy, phát tâm siêng năng tinh tấn tu các hạnh khổ khó làm của Bồ-tát mới có thể trở lại như cũ. Vì thế gọi là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Đại Bồ-tát nào buông bỏ kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, dẫn đến trí nhất thiết trí mà học các kinh điển khác, tùy thuận Nhị thừa, không thể dẫn đến trí nhất thiết trí, rời bỏ cội rễ mà vin vào cành lá. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Vì sao? Vì kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa có thể sanh các công đức thù thắng thế gian và xuất thế gian của Đại Bồ-tát. Do đó có thể dẫn đến trí nhất thiết trí, có công dụng và thế lực lớn, ví như gốc cây. Các kinh điển khác không có công dụng như vậy, ví như công năng của cành lá, không thể vượt hơn được.

Nếu các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa tu học kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa như vậy tức là tu học các công đức thù thắng thế gian và xuất thế gian của tất cả chúng Đại Bồ-tát, chóng tiến đến trí nhất thiết trí.

Nếu các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa buông bỏ kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa để cầu học kinh điển tương ưng Nhị thừa, tức là buông bỏ tất cả các công đức thù thắng thế gian và xuất thế gian của chúng Đại Bồ-tát, không bao giờ đạt đến trí nhất thiết trí. Các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa này phước tuệ ít ỏi, bỏ gốc tìm ngọn. Thế nên gọi là việc ma của Bồ-tát.

Thiện Hiện nên biết! Như chó đói ngu si, bỏ chủ cho ăn, trở lại theo tôi tớ cầu xin miếng ăn. Vào thời tương lai, có các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, bỏ kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, căn bản của trí nhất thiết trí, để cầu học kinh điển tương ưng Nhị thừa cũng lại như vậy. Vì sao? Vì các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa này trí tuệ hiểu biết ám độm, nên bỏ kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa có thể dẫn trí nhất thiết trí mà cầu học kinh điển dẫn đến công đức Thanh văn, Ðộc giác. Chắc chắn không thể đạt được trí nhất thiết trí. Vì sao? Vì kinh điển tương ưng Thanh văn, Ðộc giác chỉ là điều phục tự thân được vắng lặng để ra khỏi khổ sanh tử, đạt đến Niết-bàn an lạc, tinh tấn tu học kinh điển như vậy, dẫn đến căn lành, cứu cánh chỉ được trụ địa Nhị thừa, tự lợi viên mãn. Kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa cứu giúp khắp tất cả hữu tình ra khỏi sự khổ sanh tử, được Niết-bàn an lạc, tinh tấn tu học kinh điển này dẫn đến căn lành cứu cánh đạt đến trí nhất thiết trí, đem lại lợi ích an vui cho tất cả hữu tình.

Này Thiện Hiện! Ví như có người muốn xem voi chúa thân hình lớn hay nhỏ, thuộc loại mạnh mẽ hay yếu đuối, được thấy voi mà người ấy không xem, lại đi tìm dấu chân của nó. Ý ông thế nào? Người đó có thông minh không?

Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Không.

Phật dạy:

- Này Thiện Hiện! Vào thời tương lai có các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, bỏ kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, cội rễ của trí nhất thiết trí để cầu học kinh điển tương ưng Nhị thừa và trong đó mong cầu được trí nhất thiết trí cũng lại như vậy.

Này Thiện Hiện! Ví như có người vì tìm trân bảo nên đến biển lớn. Ðã đến bờ biển, người ấy không vào biển lớn mà trở lại xem nước nơi dấu chân trâu, rồi suy nghĩ: Nước trong biển lớn lượng sâu rộng của nó có bằng đây không? Trong đó có lẽ cũng có các trân bảo. Ý ông thế nào? Người đó có khôn không?

Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Người đó không khôn.

Phật dạy:

- Này Thiện Hiện! Vào thời tương lai có các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, bỏ kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa cội rễ của trí nhất thiết trí để cầu học kinh điển tương ưng Nhị thừa, và trong đó mong cầu được trí nhất thiết trí cũng lại như vậy. Vì sao? Vì người đó tinh tấn tu học kinh điển Nhị thừa, cuối cùng chỉ có thể đắc quả Dự lưu, tuần tự cho đến Ðộc giác Bồ-đề, tất nhiên không thể được trí nhất thiết trí.

Thế nên các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa muốn mau chứng đắc trí nhất thiết trí, nên học Bát-nhã ba-la-mật-đa, không nên cầu học kinh điển Nhị thừa. Vì sao? Vì Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa chắc chắn là cội rễ của trí nhất thiết trí, còn kinh điển Nhị thừa như là cành lá.

Này Thiện Hiện! Như có thợ hoặc học trò của ông ta, muốn làm cung điện lớn, cao rộng tốt đẹp như cung điện trời Ðế Thích. Sau khi thấy cung điện đó, người kia lại làm cung điện kiểu như cung điện Nhật Nguyệt. Ý ông thế nào? Người thợ hoặc học trò của ông ta có thể làm cung điện rộng lớn, tốt đẹp như cung điện trời Ðế Thích không?

Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Không được.

Phật dạy:

- Người ấy có thông minh không?

Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Người ấy chẳng thông minh.

Phật dạy:

- Này Thiện Hiện! Vào thời tương lai có các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa được Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, lại bỏ để cầu học kinh điển Nhị thừa và muốn chứng đắc quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề, làm lợi ích an lạc hữu tình cũng lại như vậy. Nên biết đó là loại người ngu si.

Này Thiện Hiện! Như có người muốn thấy Chuyển luân thánh vương, thấy rồi chẳng nhận biết, bỏ đến nơi khác, thấy vua nước nhỏ, quán sát hình tướng của ông ta và suy nghĩ: Hình tướng của Chuyển luân thánh vương oai đức đâu có hơn người này. Ý ông thế nào? Người đó có thông minh không?

Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Người đó không thông minh.

Phật dạy:

- Này Thiện Hiện! Vào thời tương lai có các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa muốn hướng đến quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề, chuyển pháp luân vi diệu, độ thoát các hữu tình, bỏ Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, cầu học kinh điển tương ưng Nhị thừa và nói kinh điển kia cùng đây đâu có gì khác nhau, vì sao phải dùng kinh đó!? Vì nhân duyên này chắc chắn không thể đạt trí nhất thiết trí. Vì sao? Vì kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa có nhiều phương tiện thị hiện, khuyến khích, dẫn dắt, khen ngợi, vui mừng. Các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, đối với quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề được Bất thối chuyển mà bỏ để cầu học kinh điển Nhị thừa, nên biết người kia cũng lại như vậy. Vì sao? Vì người tinh tấn tu học kinh điển Nhị thừa chắc chắn không thể chứng được quả vị Phật.

Này Thiện Hiện! Như có người đói được thức ăn trăm vị mà bỏ để cầu ăn cơm để lâu hai tháng. Ý ông thế nào? Người đó có thông minh không?

Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Người đó không thông minh.

Phật dạy:

- Này Thiện Hiện! Cũng vậy, vào thời tương lai, có các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, cầu hướng đến quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề mà bỏ Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, để cầu học kinh điển tương ưng Nhị thừa, với ý muốn tìm trí nhất thiết trí trong kinh Nhị thừa ấy, hoài công nhọc nhằn, cuối cùng họ chẳng được gì.

Này Thiện Hiện! Như có người nghèo được ngọc vô giá, mà bỏ để đổi lấy đá Ca-già-mạc-ni (thuỷ tinh). Ý ông thế nào? Người đó có thông minh không?

Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Người đó không thông minh.

Phật dạy:

- Này Thiện Hiện! Cũng vậy, vào thời tương lai có các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, cầu hướng đến quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề mà bỏ Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, để cầu học kinh điển tương ưng Nhị thừa, với ý muốn tìm trí nhất thiết trí trong kinh Nhị thừa ấy, hoài công nhọc nhằn cuối cùng họ chẳng được gì.

Này Thiện Hiện! Các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, nếu đang lúc biên chép, thọ trì, đọc tụng, tư duy tu tập kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, mà có những sự biện luận phức tạp nổi lên và muốn nói về những pháp môn khác nhau, làm cho những việc biên chép v.v... chẳng được hoàn tất. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Cụ thọ Thiện Hiện bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Có thể biên chép Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được không?

Phật bảo:

- Thiện Hiện! Không được. Nếu các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa khi biên chép kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa mà nghĩ: Ta dùng văn tự biên chép Bát-nhã ba-la-mật-đa, như vậy văn tự tức là Bát-nhã ba-la-mật-đa, hoặc nương vào văn tự chấp trước Bát-nhã ba-la-mật-đa. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa khi biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập, tư duy giảng nói kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa mà nghĩ đến đất nước, thành ấp, kinh đô, nơi chốn, thầy bạn, cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, bà con, bè bạn, vua quan, trộm cướp, thú dữ, người ác, quỉ ác, đám đông, dạo chơi, âm nhạc, báo oán, báo ơn, thực phẩm, y phục, giường nằm, hoặc nghĩ đến các vật dụng khác cho thân, hoặc nghĩ đến sự sáng tác văn tụng, sách vở, thời tiết lạnh, nóng, ấm, mát, những việc voi ngựa nước lửa, hoặc nghĩ đến những sự nghiệp khác đã xa lìa. Nên biết đều là việc ma Bồ-tát.

Ma dùng những việc ấy làm khuấy động Bồ-tát, làm cho những việc biên chép đều chẳng được thành tựu, Bồ-tát biết rõ hãy nên xa lìa.

Này Thiện Hiện! Các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, khi biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập, tư duy, giảng nói kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, được sự cung kính cúng dường, được nhiều lợi ích, tiếng khen. Vì lý do này mà người đó bỏ bê sự nghiệp đã làm, nên biết đó cũng là việc ma của Bồ-tát. Bồ-tát biết rõ hãy nên xả bỏ.

Này Thiện Hiện! Các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa, khi biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập, tư duy, giảng nói kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, ác ma hóa ra những hình tượng Bí-sô cầm các loại sách thế tục, hoặc kinh điển tương ưng Nhị thừa, giả hiện bạn thân trao cho Bồ-tát và bảo Bồ-tát: “Kinh điển này ý nghĩa sâu xa, uyên áo, nên siêng năng tu học; bỏ kinh đã học kia đi.” Các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa này phương tiện thiện xảo không nên chấp nhận sách luận thế tục của ác ma trao cho, hoặc kinh điển tương ưng Nhị thừa. Vì sao? Vì sách luận của thế tục và kinh điển Nhị thừa không thể dẫn phát được trí nhất thiết trí, không thể hướng đến quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề, không phải thuận duyên hướng đến quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề mà nó vô cùng chướng ngại.

Thiện Hiện nên biết! Trong kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, giảng rộng phương tiện thiện xảo đạo Đại Bồ-tát. Nếu ai đối với kinh này tinh tấn tu học, rất mau chứng đắc trí nhất thiết trí. Nếu các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa không có phương tiện thiện xảo, sẽ gần gũi bạn ác, bỏ Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, thọ học sách luận thế tục của ác ma và kinh điển tương ưng Nhị thừa. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người nghe pháp, thích pháp, thích hỏi pháp, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa. Người thuyết pháp lại rơi vào giải đãi, chẳng muốn thuyết pháp cho ai, cũng chẳng ban bố cho ai Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp tâm không tham đắm dục lạc, cũng không có giải đãi, ưa giảng và ưa ban bố Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, phương tiện khuyến khích, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập. Người nghe pháp lại giải đãi, ham vui, chẳng muốn lãnh thọ cho đến tu tập. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người nghe pháp đầy đủ sức trí tuệ, nhớ nghĩ, thích nghe, thích hỏi, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa. Người thuyết pháp lại muốn đi đến phương khác, không thể dạy bảo, truyền trao. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp ưa thuyết, ưa ban bố Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, dùng phương tiện khuyến khích, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập. Người nghe pháp muốn qua phương khác, không muốn nghe thọ. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp thường đủ thứ ác dục lớn, yêu chuộng danh lợi, y phục, ăn uống, giường nằm, thuốc thang và bao nhiêu vật dụng, của cải khác, thích sự cung kính, cúng dường, tâm không nhàm chán. Người nghe pháp thiểu dục tri túc, tu hạnh viễn ly, dõng mãnh tinh tấn, đầy đủ niệm định tuệ, chán sợ sự lợi dưỡng, cung kính và tiếng khen, hoặc có đủ tật đố xan tham, không thể xả thí. Cả hai không hòa hợp, không tiếp nhận thọ trì, biên chép, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp thiểu dục tri túc, tu hạnh viễn ly, dõng mãnh tinh tấn, đầy đủ niệm định tuệ, chán sự lợi dưỡng, cung kính và tiếng khen, hoặc có đủ tham lam, ganh ghét, không thể xả thí. Người nghe pháp có đủ ác dục lớn, yêu chuộng danh lợi, y phục, ăn uống, giường nằm, thuốc thang và vật dụng, của cải, đối với sự cúng dường, cung kính tâm không nhàm đủ. Cả hai không hòa hợp, không thể tiếp nhận thọ trì, biên chép, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp có tín, có giới, thọ trì mười hai công đức hạnh đầu-đà, thích thuyết Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa cho người khác, dùng phương tiện khuyến khích, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập. Người nghe pháp không tín, không giới, cũng không có mười hai công đức hạnh đầu-đà. Cả hai không hòa hợp, không thể dạy bảo, trao truyền, tiếp nhận, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người nghe pháp có tín, có giới, thọ trì mười hai công đức hạnh đầu-đà, ưa nghe, hỏi, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa. Người thuyết pháp không tín, không giới, cũng không có mười hai công đức hạnh đầu-đà. Cả hai không hòa hợp, nên không đạt được kết quả nói hay nghe, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp không có tâm tham lam, bỏn xẻn mà có thể bố thí tất cả. Người nghe pháp có tâm tham lam, bỏn xẻn và không thể xả thí, hoặc trái ngược trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người nghe pháp muốn cầu cúng dường người thuyết pháp y phục, ăn uống, giường nằm, thuốc thang và vật dụng khác, nhưng người thuyết pháp chẳng muốn thọ dụng, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp thành tựu khai trí, không muốn truyền bá. Người nghe pháp thành tựu diễn trí, chẳng muốn nói tóm tắt, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp chuyên ưa muốn biết rộng trình tự pháp nghĩa mười hai phần giáo. Người nghe pháp chẳng muốn biết rộng trình tự pháp nghĩa mười hai phần giáo, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp thành tựu sáu pháp Ba-la-mật-đa, dùng phương tiện thiện xảo đạt được Ðà-la-ni. Người nghe pháp không được công đức như vậy, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp muốn làm cho người nghe pháp cung kính biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa. Người nghe pháp chẳng tùy thuận ý của người thuyết pháp, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp đã xa lìa trần cấu xan tham, đã xa lìa năm triền cái. Người nghe pháp chưa lìa xan tham, chưa xa lìa năm triền cái, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người nghe pháp có tâm tin yêu, muốn hiểu rõ nghĩa lý sâu xa, nhưng người thuyết pháp đối với kinh này chưa được thuần thục sâu xa nên không thể xác quyết rõ ràng, làm cho người nghe pháp không muốn nghe. Do nhân duyên này nên không được biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp tâm thích nói pháp, nhưng người nghe pháp lại không muốn nghe, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp tuy muốn nói pháp nhưng các căn trên thân bệnh nặng ràng buộc nên không thể thuyết pháp được. Người nghe pháp tuy muốn nghe pháp nhưng các căn trên thân bệnh nặng ràng buộc nên không thể nghe pháp được. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Có các thiện nam tử v.v... trụ Bồ-tát thừa khi biên chép, thọ trì, đọc tụng, tư duy, giảng nói kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, có người đến nói về những cảnh giới ác và những việc khổ, nhân đó lại bảo: “Ngươi đối với thân này nên siêng năng tinh tấn sẽ mau chấm dứt hết khổ, vào Bát Niết-bàn. Cần gì phải dừng lại biển cả sanh tử, nhẫn chịu trăm ngàn sự đau khổ khó nhẫn, để cầu hướng đến quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề.” Do những lời nói ấy mà sự biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập, tư duy giảng nói Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa này chẳng được trọn vẹn. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Có các thiện nam tử v.v… trụ Bồ-tát thừa, khi biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập, tư duy, giảng nói kinh điển tương ưng Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa, có người đến khen ngợi những sự thù thắng ở cõi người, và khen ngợi sự trường thọ, an vui của cõi trời, rồi người đó nói: Tuy ở cõi Dục thọ những dục lạc, ở trong cõi Sắc hưởng vui tịnh lự, ở cõi Vô sắc hưởng vui đẳng chí (định), nhưng đó đều là những pháp vô thường, khổ, không, vô ngã, bất tịnh, biến hoại, pháp tàn tạ, pháp xa lìa, pháp chấm dứt, pháp hoại diệt. Vì sao ngươi đối với thân này chẳng tinh tấn để chứng quả Dự lưu, tuần tự cho đến Ðộc giác Bồ-đề, vào Bát Niết-bàn cứu cánh an vui. Sao lại ở lâu nơi luân hồi sanh tử, vô cớ vì người khác chịu những khổ nhọc để cầu hướng đến quả vị Vô thượng Chánh đẳng Bồ-đề. Do những lời nói ấy mà sự biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập, tư duy, giảng nói Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa này không được trọn vẹn. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp sống một mình, không bị ràng buộc, chuyên tu việc mình chứ chẳng lo việc người khác. Người nghe pháp thích lãnh đồ chúng, thích lo việc người khác nhưng chẳng lo việc mình, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp chẳng ưa ồn ào xen tạp. Người nghe pháp thích chỗ ồn ào xen tạp, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp muốn người nghe hoàn toàn tùy thuận và hỗ trợ những điều mình nói. Người nghe pháp chẳng tùy thuận ý muốn của người nói, hoặc trái với trường hợp trên. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp vì danh lợi nên muốn thuyết pháp cho người khác, và muốn những người nghe đó biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa. Người nghe pháp biết những điều như vậy, nhưng không muốn tùy thuận chấp nhận. Hoặc người nghe vì danh lợi cho nên muốn thỉnh người thuyết pháp và muốn phương tiện biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa. Người thuyết pháp biết những điều như vậy nhưng không chấp nhận lời thỉnh kia. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp muốn đến phương khác, nơi có thể nguy hiểm đến thân mạng. Người nghe pháp sợ mất thân mạng, nên chẳng muốn đi theo. Hoặc người nghe muốn qua phương khác, nơi có thể nguy hiểm đến thân mạng. Người thuyết pháp sợ mất thân mạng, chẳng muốn cùng đi. Cả hai không hòa hợp nên không đạt được sự dạy bảo, trao truyền, nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Này Thiện Hiện! Người thuyết pháp muốn qua phương khác, cõi nước có nhiều giặc cướp, tật dịch, đói khát. Người nghe pháp lo sợ nơi ấy gian khổ nên chẳng chịu đi theo. Hoặc người nghe muốn qua phương khác, cõi nước có nhiều giặc cướp, tật dịch, đói khát, nhưng người thuyết pháp lo sợ nơi ấy gian khổ nên chẳng chịu cùng đi. Cả hai không hòa hợp nên không thể đạt được sự dạy bảo, trao truyền nghe nhận, biên chép, thọ trì, đọc tụng, tu tập Bát-nhã ba-la-mật-đa sâu xa được. Nên biết đó là việc ma của Bồ-tát.

Xem Mục Lục

Top Book

Top Book Mp3

Top Music Album

 
© Copyright 2013 - 2019 PHATAM.ORG - Chịu trách nhiệm nội dung: Thị Đức bienman0811@yahoo.com - Hỗ trợ kỹ thuật votamthoai@gmail.com