Xem Mục Lục

  KINH ĐẠI BÁT NHÃ BA LA MẬT ĐA - Hán dịch: Pháp Sư Huyền Trang - Việt dịch: Hòa Thượng Trí Nghiêm
(Ấn hành năm 1999 - 24 Tập - 600 Quyển )

 Quyển Thứ 401: Hội thứ hai Phẩm Duyên Khởi thứ 1

Kinh Đại Bát Nhã Ba La Mật Đa - Tập 17

Tập 17
Tựa Hội Thứ Hai
Quyển Thứ 401: Hội thứ hai Phẩm Duyên Khởi thứ 1

Hòa Thượng Thích Trí Nghiêm

 

Tựa Hội Thứ Hai
Đường triều, Sa Môn Huyền Tắc chế tác tại chùa Tây Minh

batnhaNghĩ thấy: Muốn chiều uốn hợp với Trung Đạo, mới đẩy xe Diệu Quả trên đường vô cùng tận. Mỗi khi nước về biển cả, sóng biển huyền tân có cơ yên lặng, thế sao chẳng sẵn lòng hút lấy tĩnh ngộ sớm đi? Cứ tức nơi sự để trừ nghi lý. Nghi ngờ đã lắm lẽ, thời dạy bảo tự nhiên phải rộng nhiều. Ngộ được đầu mối là việc phăng hỏi, lại càng dốc mạnh.

Sở dĩ đấy, phải một lần nữa chỉ cho biết non Thứu, ao A, và tái khua động chúng Long Tượng đương thời: Các Ngài Huệ Mạng đã nhóm nhau rồi, Thiện Hiện được ngồi bậc tôn. Quý vị Pháp Nhẫn đã thanh bày, Diệu Tường phải đứng đầu trong chúng. Đã làm cái việc phân khu chỉ cảnh vừa xong, tiếp bắt mở hội Thứu Phong.

Tướng lưỡi rộng trùm cả Đại thiên, ứng thân phân hóa ra vạn ức, khiến sáu thú được thấm hòa ánh sáng Từ Quang che chở. Cất tiếng Pháp ngôn cao giọng là mười phương nhanh động khắp nghe; trong chúng đã giậ䴠mình xem lạ, mới mong cầu pháp bí yếu.

Hoặc bảo: Tích mông cao xa, tùy loại giáng sanh; vì chúng sanh hôn mê nên mới phân hóa ra nhiều thân như thế! Do đó nên tôi từng bỏ dẹp bỏ các lượng quan sát cạn hẹp của sò hến và ống quản kia đi. Đang khi đại bệnh cao sâu trầm trọng, mà cố chấp tật nhỏ mọn là trọn khinh bỏ cả thời gian năm tháng. Bỡi vì ngãng kẻ cạn định ít phương pháp họ chuyên tu năm thần thông. Mà người có chút thiện nói nửa lời thật ứng hợp rộng xa ngàn dặm. Huống hồ ngăn ngại lắm nhiều, cất đè các sanh linh; muôn phần mong muốn về một Hội, thế là đã cùng cực chỗ u viễn rồi vậy.

Có vậy mới khiến cõi nước như vi trần chẳng động mà giao du, hằng sa Chư Phật chẳng mưu mà chứng được. Phi nghĩa lý cực sâu xa của Bát nhã, kìa những pháp nào năng được như thế?

Vậy là dùng mười "không" sáng thấy, bảy "như" rạng nghe. Tuy là phiền não và chúng sanh ngổn ngang, bờ tịch diệt còn xa thẳm, nhưng xem đấy đồng như huyễn nhụy nở rồi rụng, chẳng sanh chẳng diệt. Tựa hồ những cảnh tượng tốt xấu trong chiêm bao, không nhiễm không tịnh, tiếng vang hang động, thời khen chê đều cũng tiêu tan. Trăng với ao ngằm sắc, vật và ngã cùng rụng rơi.

Văn từ ưu mỹ, nghĩa lý đến nơi, ai cảm thông được thời việc lãnh ngộ mới vững chắc. Kể có tám mươi lăm phẩm (85 phẩm) bảy mươi tám quyển (78 quyển), tức là cực bản quang tán phóng quang của Đại Phẩm. Nhưng trong quang tán của Đại Phẩm, văn từ bội phần phong phú và mỹ hảo hơn, tức là thuyết minh Đại Phẩm của phần này, văn từ lại càng đầy đủ và chính xác. Đấy là sánh ngọc đọ sáng, há chẳng thạnh đẹp lắm ru!

Thích Trí Nghiêm phụng dịch

- - - o0o - - -

Quyển Thứ 401
Hội Thứ Hai
Phẩm Duyên Khởi
Thứ 1

Tôi nghe như vầy:

Một thuở, Đức Bạc Già Phạm trụ trong núi Thứu Phong thành Vương Xá, cùng với chúng đại Bí sô năm ngàn người đều A la hán. Các lậu đã hết, phiền não không còn, được chơn tự tại, tâm khéo giải thoát, huệ khéo giải thoát, như tập ngựa khôn, cũng như rồng chúa. Bỏ các gánh nặng, đã được tự lợi, hết gút các cõi, chánh biết giải thoát, chí tâm tự tại, rốt ráo đệ nhất. Ngoại trừ A Nan Đà độc ở học địa, mới được quả Dự lưu. Cụ thọ Thiện Hiện làm thượng thủ.

Lại có chúng Bí sô ni năm trăm người đều A la hán, Tôn giả Trì Dự mà làm thượng thủ. Lại có vô lượng Ô ba sách ca, Ô ba tư ca đều đã thấy lý chắc chắn.

Lại có chúng Bồ tát Ma ha tát vô lượng vô số, tất cả đều được các đà la ni và tam ma địa, thường trụ ở không, đi cảnh vô tướng, nguyện không phân biệt hằng hiện tại trước. Đối các pháp tánh đủ nhẫn bình đẳng, được vô ngại biện, thần thông chẳng lui, ngôn hành thanh cao, chăm siêng chẳng biếng. Diễn nêu Chánh pháp, không chỗ cầu mong. Ứng lý xứng cơ, lìa các dối gạt, đối thâm pháp nhẫn đến chổ rốt ráo. Dứt các run sợ,hàng phục chúng ma. Dứt tất cả hoặc, diệt các nghiệp chướng. Trí huệ biện tài, đầy đủ khéo léo. Đã vô số kiếp đại thệ trang nghiêm ngậm cười trước nói, vui mặt hòa xem. Khen tụng mỹ diệu, biện nói vô cùng. Uy đức tôn nghiêm, giữa chúng không sợ. Khí điều nhàn nhã, tiến tới hợp nghi. Khéo diễn như lưu, nhiều kiếp không hết. Khéo xem các pháp đều đồng việc huyễn, ánh nắng, cảnh mộng, nước trăng, tiếng vang, cũng như không hoa, tượng gương, bóng sáng, lại đẳng biến hóa và thành tầm hương, biết đều không thật, duy hiện như có. Tâm chẳng hạ liệt, vô úy thái nhiên, tất cả pháp môn đều năng ngộ vào. Hữu tình thắng giải tâm hành chổ tới thông đạt vô ngại, mà cứu vớt đó thành Tối thượng nhẫn. Khéo biết thật tánh, nhiếp thọ đại nguyện vô biên cõi Phật. Khắp đối mười phương vô số các Phật, đẳng trì chánh niệm thường năng hiện tiền. Vì độ hữu tình, nhiều sự các Phật, khuyên thỉnh ở lâu quay xe Chánh pháp, diệt các tùy miên, kiến thủ triền cấu. Du hý vô lượng trăm nghìn đẳng trì, dẫn phát vô biên pháp lành thù thắng. Chúng các Bồ tát Ma ha tát này đủ vô lượng công đức như thế thảy. Danh các ngài là:

Hiền Hộ⠂ồ tát, Bảo Tánh Bồ tát, Đạo Sư Bồ tát, Nhân Thụ Bồ tát, Tinh Thụ Bồ tát, Thường Thụ Bồ tát, Đức Tạng Bồ tát, Thượng Huệ Bồ tát, Bảo Tạng Bồ tát, Thắng Huệ Bồ tát, Tăng Trưởng Huệ Bồ tát, Bất Hưu Kiến Bồ tát, Thiện Phát Thú Bồ tát, Thiện Dũng Mãnh Bồ tát, Thường Tinh Tiến Bồ tát, Thường Gia Hạnh Bồ tát, Bất Xả Ách Bồ tát, Nhật Tạng Bồ tát, Vô Tỷ Huệ Bồ tát, Quán Tự Tại Bồ tát, Đắc Đại Thế Bồ tát, Diệu Cát Tường Bồ tát, Kim Cương Huệ Bồ tát, Bảo Ấn Thủ Bồ tát, Thường Cử Thủ Bồ tát, Từ Thị Bồ tát. Như vậy thảy vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát Ma ha tát đều là Pháp vương tử kham nối ngôi tôn vị, mà làm thượng thủ.

Bấy giờ, Thế Tôn ở trên tòa sư tử, tự trải ni sư đàn, ngồi tréo mu chân, thẳng thân chánh nguyện, trụ niệm đối diện, vào Diệu tam ma địa Đẳng trì vương. Các tam ma địa khác đều nhiếp vào tam ma địa này, vì là chỗ lưu xuất ra vậy.

Bấy giờ, Thế Tôn chánh tri chánh niệm từ Đẳng trì vương ung dung mà khởi, dùng tịnh thiên nhãn xem xét thế giới chư Phật mười phương Căng già sa thảy, cả thân vui thích. Từ tướng ngàn quầng tròn dưới hai bàn chân đều phóng sáu mươi trăm ngàn trăm ức muôn ức hào quang. Từ mười ngón chân, hai mu, hai gót, bốn mắt cá, hai ống chân, hai bắp chân, hai đầu gối, hai cổ vế, hai đùi vế, lưng, hông, bụng, vai, giữa rún, trên tim, chữ "đức" nơi ngực, hai vú, hai nách, hai vai gánh, hai bắp tay, hai khuỷu tay, hai cánh tay, hai cổ tay, hai tay, hai tay mười ngón, ót, cổ họng, má cằm, má mặt, đầu đỉnh, trán, hai mày, hai mắt, hai tay, hai mũi, bốn nha nơi miệng, bốn mươi răng, tướng lông giữa mày, mỗi mỗi thân phần đều phóng sáu mươi trăm ngàn trăm ức muôn ức hào quang. Mỗi mỗi quang này đều soi Tam thiên đại thiên thế giới. Từ đây lần lữa khắp soi thế giới chư Phật mười phương Căng già sa thảy, hữu tình trong ấy, kẻ gặp quang này quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Bấy giờ, Thế Tôn lỗ lông cả thân thảy đều hớn hở vui hòa, đều xuất sáu mươi trăm ngàn trăm ức muôn ức hào quang. Mỗi mỗi quang đây đều soi Tam thiên đại thiên thế giới. Từ đây lần lữa khắp soi thế giới mười phương chư Phật Căng già sa thảy. Hữu tình trong ấy kẻ gặp quang này quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Bấy giờ, Thế Tôn diễn thân thường quang soi Tam thiên đại thiên thế giới. Từ đây lần lữa khắp soi thế giới chư Phật mười phương Căng già sa thảy. Hữu tình trong ấy kẻ gặp quang này quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Bấy giờ, Thế Tôn từ diện môn đây, thè tướng lưỡi rộng dài trùm khắp Tam thiên đại thiên thế giới, vui hòa mỉm cười. Lại từ tướng lưỡi tuôn ra vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức hào quang, quang kia tạp sắc. Từ trong quang tạp sắc đây, mỗi mỗi hiện bảo liên hoa. Hoa kia ngàn cánh, đều sắc chơn kim, các báu trang nghiêm. Quang hoa như thế khắp ba ngàn cõi. Từ đây lần lữa tuôn khắp thế giới chư Phật mười phương Căng già sa thảy. Trong các hoa đài đều có vị hóa Phật ngồi tréo mu chân diễn diệu pháp âm. Mỗi mỗi pháp âm đều thuyết pháp tương ưng sáu món Ba la mật đa. Hữu tình được nghe, quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Bấy giờ, Thế Tôn chẳng khởi nơi tòa, lại vào Đẳng Trì Sư Tử Du Hí hiện sức thần thông làm cho thế giới Tam thiên đại thiên đây sáu thứ biến động là: động rất động, đẳng rất động; nhảy vọt rất nhảy vọt, đẳng rất nhảy vọt; rung rất rung, đẳng rất rung; đánh rất đánh, đẳng rất đánh; rống rất rống, đẳng rất rống; nổ rất nổ, đẳng rất nổ; lại khiến cho cõi này Đông vọt Tây lặn, Tây vọt Đông lặn, Nam vọt Bắc lặn, Bắc vọt Nam lặn, trung vọt biên lặn, biên vọt trung lặn, cõi đất thanh tịnh sáng nhuận mềm mại, sanh các hữu tình lợi ích an vui.

Khi ấy, Tam thiên đại thiên thế giới này bao nhiêu địa ngục, bàng sanh, quỷ giới và các ngục vô gián hiểm ác thú khác, tất cả hữu tình đều lìa khổ nạn, từ đây xả mạng được sanh trong người và sáu dục thiên đều nhớ đời trước mình, vui mừng nhảy nhót, đồng đến chỗ Phật, đem tâm ân cần thanh tịnh đảnh lễ chân Phật. Từ đây lần lữa quanh khắp thế giới chư Phật mười phương Căng già sa thảy, Phật dùng thần lực sáu thứ biến động. Khi đó thế giới kia các ác thú thảy, tất cả hữu tình đều lìa khổ nạn, từ đây xả mạng được sanh trong người và sáu dục thiên, đều nhớ đời trước mình vui mừng nhảy nhót, đều ở cõi mình, đồng đến chỗ Phật, đảnh lễ chân Phật.

Khi ấy, hữu tình Tam thiên đại thiên thế giới đây, và mười phương thế giới Căng già sa thảy kia, kẻ đui năng thấy, kẻ điếc năng nghe, kẻ câm năng nói, kẻ cuồng được nhớ, kẻ loạn được định, kẻ nghèo được giàu, kẻ trần được áo, kẻ đói được ăn, kẻ khát được uống, kẻ bệnh được trừ lành, kẻ xấu được đẹp đẽ, kẻ hình tàn được đầy đủ, kẻ căn khuyết được viên mãn, kẻ mê ngất được tỉnh ngộ, kẻ mệt buồn được yên vui. Khi đó các loại hữu tình tâm bình hướng nhau như cha như mẹ, như anh như em, như chị như em, như bạn như thân. Lìa tà ngữ nghiệp mạng, tu chánh ngữ nghiệp mạng; lìa thập ác nghiệp đạo, tu thập thiện nghiệp đạo; lìa ác tìm nghĩ, tu thiện tìm nghĩ; lìa phi phạm hạnh, tu chánh phạm hạnh; ưa tịnh bỏ uế, vui lặng bỏ ồn, thân ý thái nhiên, bỗng sanh vui diệu, như kẻ tu hành vào định thứ ba. Lại có thắng huệ bỗng nhiên hiện tiền, điều khởi nghĩ này: Bố thí, điều phục, an nhẫn, dũng tiến, vắng lặng, đế quán, xa lìa buông lung, tu hành phạm hạnh, đối các hữu tình từ bi hỷ xả chẳng rối hại nhau, há chẳng lành thay.

Bấy giờ, Thế Tôn trên tòa sư tử quang minh sáng đặc biệt, uy đức nguy nguy ánh sáng che Tam thiên đại thiên thế giới và các cõi nước chư Phật Căng già sa thảy, núi Tô mê lô, núi Luân vi thảy và các cung trời cả long thần cho đến Tịnh cư thảy đều chẳng hiện, như trăng thu tròn đầy ánh sáng nuốt các tinh vân, như mặt trời hè sáng cướp các sắc, như bốn núi chúa đại bảo Diệu Cao che khuất các núi làm mất vẻ sáng của kia. Phật dùng thần lực hiện bản sắc thân làm cho tất cả hữu tình ở Tam thiên đại thiên thế giới này thảy đều xem thấy.

Khi ấy, Tam thiên đại thiên thế giới này vô lượng vô số trời Tịnh cư các trời xuống đến cõi Dục, trời Bốn đại vương chúng và tất cả người phi người thảy đều thấy Như Lai ngồi tòa sư tử uy quang sáng chói như núi Đại kim, nhảy nhót vui mừng khen chưa từng có, đều cầm các thứ thượng diệu tràng hoa, hương bột xoa thảy, áo mặc, chuỗi lạc, bảo tràng, phan lọng, kỷ nhạc các ngọc và vô lượng thứ hoa sen xanh trời, hoa sen đỏ trời, hoa sen trắng trời, hoa sen hương trời, hoa sen vàng trời, hoa sen hồng trời, cây hoa kim tiền trời và hoa lá hương cùng vô lượng các thứ hoa sanh thủy lục, đem đến chổ Phật phụng rải bên Phật. Do Phật thần lực các tràng hoa thảy vọt lên xoay quanh hợp thành đài hoa, lượng bằng thế giới ba ngàn đại thiên; rủ lọng thiên hoa, chuông báu phan ngọc văn vẻ muôn màu, rất nên ưa thích.

Khi ấy, cõi Phật đầy mầu nhiệm trang nghiêm, in như thế giới Tây Phương Cực Lạc, Phật quang chói sáng Tam thiên đại thiên vật loại, hư không đều đồng kim sắc. Thế giới chư Phật mười phương đều như cát sông Căng già cũng lại như thế.

Khi ấy, cõi Phật Tam thiên đại thiên đây, do Phật thần lực tất cả trời người mỗi mỗi thấy Phật chánh ngồi trước mình đều bảo rằng Như Lai riêng vì thuyết pháp.

Bấy giờ, Thế Tôn chẳng khởi nơi tòa vui hòa mỉm cười, từ diện môn Ngài phóng đại quang minh khắp soi cõi Phật Tam thiên đại thiên và các thế giới chư Phật mười phương Căng già sa thảy.

Khi đó, tất cả hữu tình ở thế giới Tam thiên đại thiên đây tìm quang minh Phật, khắp thấy thế giới chư Phật mười phương Căng già sa thảy, tất cả Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác, Thanh văn, Bồ tát, chúng hội vây quanh và tất cả các hữu tình, vô tình, phẩm loại sai khác.

Khi đó, tất cả hữu tình ở thế giới chư Phật mười phương Căng già sa thảy kia, cũng tìm Phật quang minh, cũng thấy cõi đây Thích Ca Mâu Ni Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác, Thanh văn, Bồ tát, chúng hội vây quanh và tất cả các hữu tình, vô tình, phẩm loại sai khác.

Bấy giờ, thế giới phương Đông hết Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Đa Bảo, Phật hiệu Bảo Tánh, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên là Phổ Quang thấy đại quang đây đại địa biến động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì, duyên nào mà có điềm này?

Khi ấy, Phật Bảo Tánh bảo Phổ Quang rằng: Từ đây phương Tây hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Thần lực Phật kia nên hiện điềm đây.

Phổ Quang nghe rồi vui mừng nhảy nhót thưa Thế Tôn rằng: Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi ấy, Phật Bảo Tánh bảo Phổ Quang rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Tức thì lấy ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm, trao cho Phổ Quang mà dặn rằng: Ngươi cầm hoa này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Bảo Tánh Như Lai gởi hỏi vô lượng, ít bệnh, ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực đều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi kia nên trụ chánh biết, chớ đem tâm khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia.

Phổ Quang Bồ tát nhận hoa phụng giáo, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nữ đồng nam đảnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ, đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu, phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Đông, mỗi mỗi chổ Phật cúng dường cung kính tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua chổ nào. Đến chỗ Phật này đảnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng lui đứng một phía.

Phổ Quang Bồ tát trước thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Đông hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Đa Bảo, Phật hiệu Bảo Tánh gởi hỏi Thế Tôn vô lượng ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Đem hoa sen nhàn cọng kim sắc để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này, rải lại thế giới các Phật phương Đông; vì thần lực Phật nên khiến hoa sen này khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bác nhã Ba la mật đa, hữu tình nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Khi ấy, Phổ Quang và các quyến thuộc thấy việc này rồi vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có. Đều tùy căn lành, đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính tôn trọng ngợi khen Phật, Bồ tát rồi, lui ngồi một phía. Các cõi phương Đông đều cũng như thế.

Bấy giờ, phương Nam hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Ly Nhất Thiết Ưu, Phật hiệu Vô Ưu Đức, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên là Ly Ưu thấy đại quang này, đại địa biến động và Phật thân tướng ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào mà có điềm này?

Khi ấy, Phật Vô Ưu Đức bảo Ly Ưu rằng: Từ đây phương Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni, sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Thần lực Phật kia nên hiện điềm này.

Ly Ưu nghe rồi vui mừng nhảy nhót, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn, để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi đó, Phật Vô Ưu Đức bảo Ly Ưu rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền đem ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao cho Ly Ưu mà dặn rằng: Ngươi cầm hoa này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Phật Vô Ưu Đức gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi kia nên trụ chánh biết, chớ đem tâm khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm mới đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia.

Ly Ưu Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát, vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ đảnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ; đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu, phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Nam, mỗi mỗi chổ Phật cúng dường cung kính tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua chỗ nào. Đến cõi Phật này đảnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một phía.

Ly Ưu Bồ tát trước thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Nam hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Ly Nhất Thiết Ưu, Phật hiệu Vô Ưu Đức, gởi hỏi Thế Tôn vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này, rải lại thế giới các Phật phương Nam; vì thần lực Phật mà khiến hoa sen này khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có các vị hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Khi ấy, Ly Ưu và các quyến thuộc thấy việc này rồi, vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có, đều tùy căn lành đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính tôn trọng ngợi khen Phật Bồ tát, rồi lui ngồi một phía. Các cõi phương Nam đều cũng như thế.

Bấy giờ, phương Tây hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Cận Tịch Tĩnh, Phật hiệu Bảo Diệm, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bác nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên là Hành Huệ thấy đại quang đây, đại địa biến động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào mà có điềm này?

Khi ấy, Phật Bảo Diệm bảo Hành Huệ rằng: Từ đây phương Đông hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, vì thần lực Phật kia nên hiện điềm này. Hành Huệ nghe rồi vui mừng nhảy nhót, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn, để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi ấy, Phật Bảo Diệm bảo Hành Huệ rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền lấy ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao cho Hành Huệ mà dặn rằng: Ngươi cầm hoa này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Bảo Diệm Như Lai gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi kia nên trụ chánh biết, chớ đem lòng khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm, đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia.

Hành Huệ Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ đảnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ; đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu, phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Tây, mỗi mỗi chỗ Phật cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua chỗ nào. Đến chỗ Phật đây đảnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một phía.

Hành Huệ Bồ tát trước Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Tây hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Cận Tịch Tĩnh, Phật hiệu Bảo Diệm, gởi hỏi Thế Tôn vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc đây để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này rải lại thế giới các Phật phương Tây; vì thần lực Phật mà khiến hoa sen này khắp các cõi Phật. Trong đài các hoa đều có các vị hóa Phật, ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Khi đó, Hành Huệ và các quyến thuộc thấy việc này rồi, vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có, đều tùy căn lành đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen Phật Bồ tát, rồi lui ngồi một phía. Các cõi phương Tây đều cũng như thế.

Bấy giờ, phương Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Tối Thắng, Phật hiệu Thắng Đế, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bác nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên là Thắng Thọ thấy đại quang này, đại địa biến động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào mà có điềm này?

Khi đó, Phật Thắng Đế bảo Thắng Thọ rằng: Từ đây phương Nam hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Vì thần lực Phật kia nên hiện điềm này. Thắng Thọ nghe rồi vui mừng nhảy nhót, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi đó, Phật Thắng Đế bảo Thắng Thọ rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền lấy ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao cho Thắng Thọ mà dặn rằng: "Thắng Đế Như Lai gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến chỗ kia nên trụ chánh biết, chớ đem lòng khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm, đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia.

Thắng Thọ Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ, đảnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ; đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Bắc, mỗi mỗi chỗ Phật cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua một chỗ nào. Đến chỗ Phật này đãnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một bên.

Thắng Thọ Bồ tát trước Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Tối Thắng, Phật hiệu Thắng Đế gởi hỏi Thế Tôn vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúnh sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này , rải lại thế giới các Phật phương Bắc; vì thần lực Phật nên khiến hoa sen đây khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có vị hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Khi ấy, Thắng Thọ và các quyến thuộc thấy việc này rồi, vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có. Đều tùy căn lành đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen Phật, Bồ tát, rồi lui ngồi một bên. Các cõi phương Bắc đều cũng như thế.

Bấy giờ phương Đông Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Định Trang Nghiêm, Phật hiệu Định Tượng Thắng Đức, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên Ly Trần Dũng Mãnh thấy đại quang này, đại địa biến động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào mà có điềm này?

Khi đó, Phật Định Tượng Thắng Đức bảo Ly Trần Dũng Mãnh rằng: Từ đây phương Tây Nam hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Vì thần lực Phật kia nên hiện điềm này. Ly Trần Dũng Mãnh nghe rồi vui mừng nhảy nhót, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi đó, Phật Định Tượng Thắng Đức bảo Ly Trần Dũng Mãnh rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền đem ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao cho Ly Trần Dũng Mãnh và dặn rằng: Ngươi cầm hoa sen này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Như Lai Định Tượng Thắng Đức gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi kia nên trụ chánh biết, chớ đem lòng khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia.

Ly Trần Dũng Mãnh Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ đãnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ; đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu, phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Đông Bắc, mỗi mỗi chỗ Phật cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua một chỗ nào. Đến chỗ Phật này đãnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một phía.

Ly Trần Dũng Mãnh Bồ tát trước Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Đông Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Định Trang Nghiêm, Phật hiệu Định Tượng Thắng Đức gởi hỏi Thế Tôn vô lượng ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này, rải lại thế giới các Phật phương Đông Bắc; vì thần lực Phật nên khiến hoa sen này khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có vị hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Khi ấy, Ly Trần Dũng Mãnh và các quyến thuộc thấy việc này rồi, vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có. Đều tùy căn lành đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen Phật Bồ tát kia, rồi lui ngồi một phía. Các cõi phương Đông Bắc đều cũng như vậy.

Bấy giờ, phương Đông Nam hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Diệu Giác Trang Nghiêm rất nên ưa thích, Phật hiệu Liên Hoa Thắng Đức, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên Liên Hoa Thủ thấy đại quang này, đại địa chấn động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chổ Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào có điềm lành này?

Khi đó, Phật Liên Hoa Thắng Đức bảo Liên Hoa Thủ rằng: Từ đây phương Tây Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Vì thần lực Phật nên hiện điềm này. Liên Hoa Thủ nghe rồi nhảy nhót vui mừng, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi ấy, Phật Liên Hoa Thắng Đức bảo Liên Hoa Thủ rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền lấy ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao Liên Hoa Thủ và dặn rằng: Ngươi cầm hoa này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Như Lai Liên Hoa Thắng Đức gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm hoa sen này gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi kia nên trụ chánh biết, chớ đem tâm khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm, đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia. Liên Hoa Thủ Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ đảnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ; đều cầm đồ cúng thượng diệu phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Đông Nam, mỗi mỗi chỗ Phật cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua một chỗ nào. Đến chỗ Phật này đãnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một phía.

Liên Hoa Thủ Bồ tát trước Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Đông Nam hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Diệu Giác Trang Nghiêm rất nên ưa thích, Phật hiệu Liên Hoa Thắng Đức gởi hỏi Thế Tôn vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này, rải lại thế giới các Phật phương Đông Nam; vì thần lực Phật nên khiến hoa sen này khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có vị hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề. Khi đó, Liên Hoa Thủ và các quyến thuộc thấy việc này rồi, vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có. Đều tùy căn lành, đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen Phật Bồ tát, rồi lui ngồi một phía. Các cõi phương Đông Nam đều cũng như thế.

Bấy giờ, phương Tây Nam hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Ly Trần Tụ, Phật hiệu Nhật Luân Biến Chiếu Thắng Đức, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên Nhật Quang Minh thấy đại quang này, đại địa biến động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào mà có điềm này?

Khi ấy, Phật Nhật Luân Biến Chiếu Thắng Đức bảo Nhật Quang Minh Bồ tát rằng: Từ đây phương Đông Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni, sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Vì thần lực Phật kia nên hiện điềm này. Nhật Quang Minh nghe rồi vui mừng nhảy nhót thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi đó, Phật Nhật Luân Biến Chiếu Thắng Đức bảo Nhật Quang Minh Bồ tát rằng: Từ đây phương Đông Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni, sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Vì thần lực Phật kia nên hiện điềm này. Nhật Quang Minh nghe rồi vui mừng nhảy nhót thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi đó, Phật Nhật Luân Biến Chiếu Thắng Đức bảo Nhật Quang Minh rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền lấy ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao cho Nhật Quang Minh mà dặn rằng: Ngươi cầm hoa sen này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Như Lai Nhật Luân Biến Chiếu Thắng Đức gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi kia nên trụ chánh biết, chớ đem tâm khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm, đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia. Nhật Quang Minh Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ đảnh lễ chân Phật quanh hữu phụng từ; đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Tây Nam, mỗi mỗi chỗ Phật, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua một chỗ nào. Đến chỗ Phật này đảnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một phía.

Nhật Quang Minh Bồ tát trước Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Tây Nam hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Ly Trần Tụ, Phật hiệu Nhật Luân Biến Chiếu Thắng Đức gởi hỏi Thế Tôn vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này, rải lại thế giới các Phật phương Tây Nam; vì thần lực Phật nên khiến hoa sen này khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có vị hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình được nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Khi đó, Nhật Quang Minh và các quyến thuộc thấy việc này rồi vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có. Đều tùy căn lành đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen Phật Bồ tát, rồi lui ngồi một phía. Các cõi phương Tây Nam đều cũng như vậy.

Bấy giờ, phương Tây Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Chơn Tự Tại, Phật hiệu Nhất Bảo Cái Thắng, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên là Bảo Thắng thấy đại quang đây, đại địa biến động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào mà có điềm này?

Khi ấy, Phật Nhất Bảo Cái Thắng bảo Bảo Thắng rằng: Từ đây phương Đông Nam thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Vì thần lực Phật kia nên hiện điềm này. Bảo Thắng nghe rồi vui mừng nhảy nhót, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi đó, Phật Nhất Bảo Cái Thắng bảo Bảo Thắng rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền lấy ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao cho Bảo Thắng mà dặn rằng: Ngươi cầm hoa này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Như Lai Nhất Bảo Cái Thắng gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi Phật kia nên trụ chánh biết, chớ đem tâm khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm, đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia.

Bảo Thắng Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ đảnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ; đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Tây Bắc, mỗi mỗi chỗ Phật cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua một chỗ nào. Đến chỗ Phật này đảnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một phía.

Bảo Thắng Bồ tát trước Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Tây Bắc hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Chơn Tự Tại, Phật hiệu Nhất Bảo Cái Thắng gởi hỏi Thế Tôn vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này, rải lại thế giới các Phật phương Tây Bắc; vì thần lực Phật nên khiến hoa sen này khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có vị hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình được nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề. Khi ấy, Bảo Thắng và các quyến thuộc, thấy việc này rồi, vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có. Đều tùy căn lành đồ cúng nhiều ít, dúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen Phật Bồ tát, lui ngồi một phía. Các cõi phương Tây Bắc đều cũng như vậy.

Bấy giờ, phương Hạ hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên Liên Hoa, Phật hiệu Liên Hoa Đức, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên Liên Hoa Thắng thấy đại quang đây, đại địa biến động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào mà có điềm này?

Khi ấy, Phật Liên Hoa Đức bảo Liên Hoa Thắng rằng: Từ đây phương Thượng hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn. Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Vì thần lực Phật kia nên hiện điềm này. Liên Hoa Thắng nghe rồi vui mừng nhảy nhót, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi ấy, Phật Liên Hoa Đức bảo Liên Hoa Thắng rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền lấy ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao cho Liên Hoa Thắng mà dặn rằng: Ngươi cầm hoa này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Như Lai Liên Hoa Đức gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi kia nên trụ chánh biết, chớ đem tâm khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm, đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia.

Liên Hoa Thắng Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ đảnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ; đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Hạ, mỗi mỗi chỗ Phật cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua một chỗ nào. Đến chỗ Phật này đảnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một phía.

Liên Hoa Thắng Bồ tát trước Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Hạ hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Liên Hoa, Phật hiệu Liên Hoa Đức gởi hỏi Thế Tôn vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hoà, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này, rải lại thế giới các Phật phương Hạ; vì thần lực Phật nên khiến hoa sen này khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có vị hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình được nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Khi ấy, Liên Hoa Thắng và các quyến thuộc thấy việc này rồi, vui mừng nhảy nhót, khen chưa từng có. Đều tùy căn lành đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen Phật Bồ tát, rồi lui ngồi một phía. Các cõi phương Hạ đều cũng như thế.

Bấy giờ phương Thượng hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Hoan Hỷ, Phật hiệu Hỷ Đức, hiện vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Kia có Bồ tát tên Hỷ Thọ thấy đại quang đây, đại địa biến động và Phật thân tướng, ôm lòng do dự, đến trước chỗ Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Nhân gì duyên nào mà có điềm này?

Khi ấy, Phật Hỷ Đức bảo Hỷ Thọ rằng: Từ đây phương Hạ hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Kham Nhẫn, Phật hiệu Thích Ca Mâu Ni sắp vì Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa. Vì thần lực Phật kia nên hiện điềm này. Hỷ Thọ nghe rồi vui mừng nhảy nhót, thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Tôi nay xin qua thế giới Kham Nhẫn để xem lễ cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Bồ tát. Cúi xin hứa cho.

Khi ấy, Phật Hỷ Đức bảo Hỷ Thọ rằng: Hay thay, hay thay! Tùy ý ngươi qua. Liền cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc, mỗi hoa ngàn tép, các báu trang nghiêm trao cho Hỷ Thọ mà dặn rằng: Ngươi cầm hoa sen này đến chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni, như lời Ta rằng: "Như Lai Hỷ Đức gởi hỏi vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng?" Cầm hoa sen này để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự. Ngươi đến cõi kia nên trụ chánh biết, chớ đem tâm khinh xem cõi Phật kia và các đại chúng mà tự hủy tổn. Sở dĩ vì sao? Vì các Bồ tát kia uy đức khó kịp, bi nguyện huân tâm, đem đại nhân duyên mà sanh cõi kia.

Hỷ Thọ Bồ tát lãnh hoa phụng dạy, cùng vô lượng trăm ngàn trăm ức muôn ức Bồ tát và vô số trăm ngàn đồng nam đồng nữ đảnh lễ chân Phật, quanh hữu phụng từ; đều cầm vô lượng đồ cúng thượng diệu phát dẫn mà đi. Trải qua thế giới các Phật phương Thượng, mỗi mỗi chỗ Phật cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen, không bỏ qua một chỗ nào. Đến chỗ Phật này đảnh lễ hai chân, quanh trăm ngàn vòng, lui đứng một phía.

Hỷ Thọ Bồ tát trước Phật thưa rằng: Bạch Thế Tôn! Từ đây phương Thượng hết thế giới Căng già sa thảy, thế giới rốt sau tên là Hoan Hỷ, Phật hiệu Hỷ Đức gởi hỏi Thế Tôn vô lượng, ít bệnh ít não, ngồi đứng nhẹ nhàng, khí lực điều hòa, an vui trụ chăng? Việc đời khá nhẫn chăng? Chúng sanh dễ độ chăng? Cầm ngàn cọng hoa sen kim sắc để gởi Thế Tôn mà làm Phật sự.

Khi đó, Phật Thích Ca Mâu Ni nhận hoa sen này, rải lại thế giới các Phật phương Thượng; vì thần lực Phật nên khiến hoa sen này khắp cõi các Phật. Trong đài các hoa đều có vị hóa Phật ngồi tréo mu chân, vì các Bồ tát thuyết Đại Bát nhã Ba la mật đa, hữu tình được nghe quyết được Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Khi đó, Hỷ Thọ và các quyến thuộc thấy việc này rồi vui mừng nhảy nhót khen chưa từng có. Đều tùy căn lành đồ cúng nhiều ít, cúng dường cung kính, tôn trọng ngợi khen Phật Bồ tát, rồi lui ngồi một phía. Các cõi phương Thượng đều cũng như thế.

Bấy giờ, ở Tam thiên đại thiên thế giới Kham Nhẫn đây, các báu đầy rẫy, các diệu hương hoa rải khắp mặt đất, bảo tràng phan lọng, nơi nơi hàng liệt, cây hoa, cây quả, cây hương, cây hoa dây, cây áo, cây ngọc, các cây lẫn tạp, đầy khắp trang nghiêm, rất đáng ưa thích, như các thế giới Liên Hoa, Tịnh Độ Phổ Hoa Như Lai, Mạn Thù Thất Lợi (Bồ tát) đồng tử, Thiện Trụ Huệ Bồ tát và bao nhiêu vô lượng đại uy đức Bồ tát Ma ha tát cõi bản xứ cư.

Xem Mục Lục

Top Book

Top Book Mp3

Top Music Album

 
© Copyright 2013 - 2019 PHATAM.ORG - Chịu trách nhiệm nội dung: Thị Đức bienman0811@yahoo.com - Hỗ trợ kỹ thuật votamthoai@gmail.com